[Bạn đường Đức Giêsu]: Người môn đệ tình cờ

Thứ năm - 22/08/2019 21:47
Các bạn trẻ thân mến,

Chúng ta ít nhiều chứng kiến hay kinh nghiệm nhiều cuộc gặp gỡ thú vị giữa đời thường. Có những hội ngộ khiến ta nhớ mãi, có những con người đi vào cuộc đời ta đem lại hạnh phúc ngất ngây. Không biết có ai trong chúng ta để ý rằng chính Đức Giêsu cũng đến với ta, Ngài muốn gặp gỡ, trao đổi, tranh luận với những suy nghĩ, ưu tư đời thường của chúng ta. Nếu chúng ta tiếp đón Người, đó sẽ là cuộc hội ngộ để đời vì đó là cuộc gặp gỡ đổi đời.
[Bạn đường Đức Giêsu]: Người môn đệ tình cờ

Tin Mừng Gioan chương 9 kể rằng một hôm Đức Giêsu và các môn đệ đang đi trên đường, Ngài thấy một người mù từ thuở mới sinh, các môn đệ liền hỏi: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội, người này hay cha mẹ anh ta, khiến anh sinh ra đã bị mù?” Một câu hỏi xuất phát từ một ý thức hệ, thậm chí từ thành kiến với người khuyết tật. Các môn đệ không ngần ngại liên hệ sự khiếm khuyết thể lý với một lỗi phạm luân lý. Chúng ta không biết cảm nghĩ của Đức Giêsu thế nào, Tin Mừng cũng không nói thêm về phản ứng của Ngài nhưng có lẽ Đức Giêsu cũng đã thấu hiểu và quen với lối suy nghĩ ấy. Đức Giêsu trả lời: “Không phải anh đã phạm tội, cũng chẳng phải cha mẹ anh. Nhưng sở dĩ như vậy là để công trình của Thiên Chúa nơi anh được tỏ hiện.” Đức Giêsu không trách các môn đệ vì cái nhìn thiển cận, Ngài bày tỏ cho các ông một cách nhìn khác, cái nhìn của Thiên Chúa, cái nhìn bao dung và chữa lành, tất cả là để tôn vinh Thiên Chúa. 

Anh thanh niên được sáng mắt có lẽ không thể ngờ sẽ có ngày được như vậy. Anh như thể là người bước ra từ trong bóng tối. Trong trí tưởng tượng của anh chắc cũng không thể nghĩ được sẽ có ai mở mắt người mù. Anh cam chịu với số phận của mình và quen dần với bóng tối nếu không có ngày hôm ấy, ngày anh gặp gỡ Đức Giêsu. Anh được sáng mắt nhưng anh vẫn chưa thấy mặt người đã chữa cho mình. Anh chưa thấy nhưng anh tin Người là một ngôn sứ. Anh tin không phải vì đã nghe lời dạy của Người nhưng vì đã kinh nghiệm việc Người làm. Đối lại với lời buộc tội của nhóm Pharisêu đối với Đức Giêsu vì Ngài chữa bệnh trong ngày Sabát, anh thanh niên lập luận rằng: “Làm sao một người tội lỗi có thể làm được những dấu lạ như vậy?” Dĩ nhiên lập luận đơn sơ như thế làm sao có thể lay chuyển ý nghĩ của những người Pharisêu vốn tự coi mình là hiểu biết và thông thạo kinh thánh.

Tuy vậy, Chúa chọn những ai bé nhỏ thấp hèn để tỏ lộ cho họ những điều mà người tự cho là khôn ngoan không nhận ra. Người Pharisêu nói về Chúa dựa vào hiểu biết của họ, anh thanh niên nói về Chúa bằng kinh nghiệm thiết thân. Anh trở thành người theo Đức Giêsu không chỉ bởi nghe biết mà còn chứng kiến và gặp gỡ chính Đức Giêsu. Gặp gỡ là để đi vào cuộc đời của nhau, từ đó để chia sẻ và trở thành một phần trong cuộc sống của người kia. Người Pharisêu với nhiều kiến thức nhưng lại không hề gặp Đức Giêsu. Nói cách khác, nơi họ, chưa có cuộc gặp gỡ thực sự nào với Đức Giêsu, chưa hề có một tương giao và chia sẻ nào. Lòng họ còn khép kín, mắt họ còn chưa nhận ra Ngài. Họ biết mà không tin Đức Giêsu.

Tin Mừng Gioan đã khéo léo dùng hình ảnh anh mù được Đức Giêsu chữa cho sáng mắt để làm hiện lên hình ảnh người Pharisêu sáng mắt mà lại không nhận ra Đức Giêsu. Họ tự xưng mình là môn đệ ông Môsê một cách chính danh nhưng ngay lập tức họ chối bỏ điều ấy bằng chứng là họ không công nhận Đức Giêsu. Có lẽ, họ bị chính hiểu biết của mình che mắt. Kiến thức và thêm một chút thành kiến trở thành vật cản đáng kể trên đường đến với Đức Giêsu. 

Các bạn thân mến,

Chúng ta khó có cơ hội gặp gỡ mặt đối mặt với Đức Giêsu nhưng không vì thế Đức Giêsu trở nên một mầu nhiệm cho đời sống đức tin. Nếu một ngày nào đó bạn bỗng dưng được đánh động bởi một câu lời Chúa, bởi một ý nghĩ thoáng qua mới lạ về Đức Giêsu; hay bạn có thể thấy tình cảm dành cho Đức Giêsu bỗng nhiên nhiều hơn mọi khi, chắc chắn khi đó Đức Giêsu đang muốn bước vào cuộc đời của bạn, Ngài muốn đến và gặp gỡ bạn. Ngài có thể gặp bạn ngang qua một người khác, ngang qua những con người bạn tình cờ gặp gỡ. Ngang qua một câu nói vu vơ nào đó nhưng đánh động tâm hồn của bạn, dẫn bạn đến gần với Đức Giêsu hơn. 

Đức Giêsu thích sự giản đơn, lời dạy của Ngài ai cũng có thể hiểu được, chỉ cần họ không khép lòng từ chối. Đức Giêsu thích những gì tự nhiên, Ngài thích cả sự tình cờ vì Ngài luôn tôn trọng tự do của con người. Gặp gỡ tình cờ và xảy ra cách tự nhiên là dựa theo tác động của Thánh Thần. Đứng trước mỗi con người, mỗi lựa chọn, chúng ta luôn có tự do để quyết định, để chọn lựa. Khi thấy anh thanh niên bị mù từ thuở mới sinh, các môn đệ nghĩ ngay đến tội của anh hay của cha mẹ anh, Đức Giêsu thì nghĩ đến ý định của Thiên Chúa và hoàn tất ý định ấy. 

Đức Giêsu từng nói: “Không ai đến được với tôi nếu Chúa Cha không lôi kéo người ấy.” Như thế, chấp nhận gặp gỡ với Đức Giêsu là quà tặng ân sủng của Chúa Cha bởi gặp gỡ Đức Giêsu rất có thể bạn phải thay đổi chính mình. Nhưng đó là một thay đổi đem lại hạnh phúc cho những ai đi theo Ngài.

Lạy Chúa,

Chúa đã không ngần ngại đến với chúng con,

với ước mong chúng con được bình an, hạnh phúc,

được trở nên môn đệ của Chúa

với lòng hiền hậu và khiêm nhường.

 

Xin cho chúng con nhận Chúa vào cuộc đời mình,

dám thay đổi chính mình để hoàn thiện hơn,

và được làm bạn với Chúa,

con hiểu rằng điều đó thật tuyệt vời.

Nguồn tin: dongten

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây